Home / Bài văn mẫu hay lớp 12 / Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân

Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân

Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân

Bài làm

Tác phẩm “Chữ người tử tù” được biết đến là một tác phẩm xuất sắc nhất trong tập truyện ngắn nổi tiếng “Vang bóng một thời” của nhà văn Nguyễn Tuân. Trong đó thì nhân vật Huấn Cao là nhân vật trung tâm làm nổi bật lên thông điệp, ý nghĩa của truyện. Đóng vai trò to lớn như vậy cho nên mọi cử chỉ, hành động, cách nhìn nhận của Huấn Cao cũng đã thể hiện ngụ ý của Nguyễn Tuân. Và thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục thể hiện được rất nhiều điều về nhân cách, con người của nhân vật.

Nhân vật Huấn Cao – một nhân vật khí phách kiên cường, Huấn Cao lại là người có một nhân cách cao thượng và tài hoa nữa. Đối lập với Huấn Cao là viên quản ngục – một người đại diện cho cường quyền để áp bức. Nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã xây dựng lên nhân vật Huấn Cao trước hết là một người tự trọng. Huấn Cao không vì vàng ngọc hay quyền thế mà có thể ép mình viết câu đối. Huấn Cao chỉ viết cho ngưỡng người thực sự yêu cá đẹp, ông kính nể hay tri kỷ thì ông mới cho chữ chứ không bắt mình phải cho chữ ai bao giờ. Nhân vật còn tỏ ra khinh bỉ sâu sắc những người đại diện cho quyền lực thống trị.

Xem thêm:  Bạn Trần Thảo Nguyên viết một đoạn văn nói về bạn cũ

Với Huấn Cao thì những người đại diện cho quyền lực mà áp bức bóc lột dân chúng thì cũng chỉ là một lũ tiểu nhân thị oai không hơn không kém. Tuy là nằm dưới tay của cường quyền ông cứ vẫn lạc quan và khinh thường chúng. Mới đầu thái độ của Huấn Cao không mấy thiện cảm về quản ngục. Khi được quản ngục hỏi thì Huấn Cao vẫn trả lời bằng giọng đầy khinh bỉ và coi thường đến lãnh đạm.

phan tich thai do cua nhan vat huan cao voi vien quan nguc trong chu nguoi tu tu - Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân

Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù

Thế rồi chính quản ngục vẫn cứ quan tâm, lo lắng và Huấn Cao được biết quản ngục là một người yêu chữ. Tất cả đã khiến cho Huấn Cao nghĩ rằng bản chất tốt đẹp của con người, cũng như tình yêu cái đẹp, cái cao thượng thêm với đó là một tấm lòng biệt nhỡn liên tài chứng tỏ người đó là người tốt. Và ông nhận ra được sự lương tri của quản ngục. Khi đã hiểu được tấm lòng của quản ngục thì Huấn Cao chẳng những vui lòng nhận lời cho chữ, mà đồng thời cũng lại còn chân thành và nói rằng “ta cảm cái lòng biệt nhỡn liên tài của các người. Nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây là lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa ta phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ” rồi.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng Sóng trong bài thơ cùng tên của Xuân Quỳnh

Thái độ của Huấn Cao đối với quản ngục như đổi khác, sau khi cho chữ xong, Huấn Cao lại còn vỗ về khuyên bảo quản ngục đó là: Tôi bảo thực đấy, thầy quản nên tìm về quê mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã, rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây, khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cái đời lương thiện đi”. Thông qua lời khuyên này người đọc cũng có thể nhận thấy được cái đẹp, cái tốt không thể chung sống cùng với cái xấu xa được. Nếu như con người muốn giữ được phẩm chất tốt đẹp thì hãy tránh xa cái xấu đi.

Không hề sai chút nào khi ta nhận xét với đoạn cho chữ ở cuối truyện có thể coi là đoạn hay nhất, nó cũng đã lại kết tinh nghệ thuật của toàn tác phẩm. Thông qua đoạn này, hình ảnh của ông Huấn Cao lúc này đây cũng đã càng trở nên uy nghi, lẫm liệt giữa một cảnh tượng như Nguyễn Tuân nói đó là một cảnh tượng: xưa nay chưa từng có. Nguyễn Tuân đã sử dụng đầy hiệu quả, triệt để nghệ thuật đối lập cho cảnh cho chữ. Cho chữ – một việc làm thanh cao đối lập với chốn nhà tù bẩn thỉu, tối tăm. Thế rồi con người cũng có sự thay đổi, người tử tù cổ đeo gông còn chân vướng xiềng nhưng lại cất cao nét bút. Còn viên quản ngục lại khúm núm chấp tay vái người tù nghẹ ngào nới: “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh!”. Huấn Cao đã nhận xét viên quản ngục giống như một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ. Hay viên quản ngục lại chính là một cái thuần khiết giữa một đống cặn bã.

Xem thêm:  Bình giảng một đoạn văn tả cảnh và cảm xúc của nhân vật Mị giữa ngày Tết trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài (đoạn từ “Hồng Ngài năm ây...” đến “... quả pao rơi rồi”)

Thông qua thái độ của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục thì nhân vật hiện lên thật đẹp. Huấn Cao như hiện diện của cái đẹp, cái tài hoa của một người nghệ sĩ luôn khao khát vươn đến cái đẹp toàn mỹ. Huấn Cao chính là nhân vật chính và đã tạo lên sự thành công cho tác phẩm “Chữ người tử tù”.

Minh Tân

Check Also

nu sinh truong y dep thuan khi218637 310x165 - Mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà nó ra đời

Mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà nó ra đời

Đề bài: Tô Hoài cho rằng: “Mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *