Home / Bài văn mẫu hay lớp 11 / Phân tích bài thơ Tràng giang của Huy Cận

Phân tích bài thơ Tràng giang của Huy Cận

Đề bài: Phân tích bài thơ Tràng giang của Huy Cận

Bài làm

Phân tích bài thơ Tràng giang của Huy Cận – Nhà thơ Huy Cận là một nhà thơ đi đầu trong phong trào thơ ca mới của nước ta trong những năm 1930-1945 với những tác phẩm nổi tiếng được kết hợp giữa phong cách cổ điển và hiện đại một cách vô cùng đặc sắc, tinh tế. Phong cách tơ của Huy Cận trong những năm trước khi cách mạng tháng Tám diễn ra và sau khi cách mạng tháng Tám xảy ra là hoàn toàn khác nhau. Những bài thơ được sáng tác trước năm 1945 thường mang những tâm sự u buồn, thể hiện một nỗi lòng nặng trĩu những niềm tâm sự cho vận nước, vận nhà. Còn những bài thơ sau năm 1945 tràn ngập không khí tươi vui của những niềm tin mới.

Bài thơ "Tràng giang" bản thân tựa đề cùng với lời đề tựa của nó đã nói lên  tất cả những gì mà tác giả muốn nói. Tràng giang thể hiện một con sông mênh mông ngút ngàn không nhìn thấy bến bờ. Toàn bộ bài thơ gợi lên không gian buồn ảm đạm, một nỗi buồn mênh mang trước cảnh nhân tình thế thái. Trong khổ thơ đầu tiên tác giả Huy Cận đã gợi lên một nỗi buồn mênh mang sâu thẳm, một nỗi buồn da diết chất chứa trong lòng tác giả:

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp
Con thuyền xuôi mái nước song song
Thuyền về nước lại sầu trăm ngả
Củi một cành khô lạc mấy dòng

Trong khổ thơ này tác giả sử dụng rất nhiều tư thể hiện cảm xúc buồn bã của mình như đang có hàng trăm nỗi buồn. Điệp từ " buồn điệp điệp". Thể hiện một nỗi buồn được nhân đôi nhân ba nhân lên gấp nhiều lần, nó mênh mang vô tận, khiến cho người đọc cảm thấy buồn theo xót xa trước cảnh đất trời hoang lạnh.

Xem thêm:  Nghệ thuật trào phúng của Vũ Trọng Phụng qua chương Hạnh phúc của một tang gia trong Số đỏ

trang giang - Phân tích bài thơ Tràng giang của Huy Cận

Phân tích bài thơ Tràng giang của Huy Cận

Sự đối lập trong hình ảnh con thuyền xuôi mái và một cành củi khô ngược dòng khiến cho bài thơ càng mang những nét cô đơn đượm buồn. Một con thuyền đi đúng dòng nước thì sẽ trèo rất nhanh, và đi rất xa. Nhưng một cành củi khô mà lại bị cuốn giữa nhiều dòng nước bơ vơ không biết nên chọn dòng nước nào thể hiện những lo lắng suy tư. Cành củi khô kia tựa như tâm trạng của tác giả lúc này đang hoang mang không biết chọn hướng nào để đi. Trong khổ thơ ta cảm nhận được cái nhìn nhiều mê mị, ám ảnh của tác giả trước một con sông dài mênh mang, cảnh sông hoang lạnh, buồn hiu hắt khiến cho người đọc cảm thấy như  nỗi buồn cũng đang thấm vào trái tim của mình.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống trời lên sâu chót vót
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu

Trong khổ thơ thứ hai này thể hiện một khung cảnh hoang vu ảm đạm với những cồn cỏ bé nhỏ bơ vơ trong khung cảnh mênh mông. Tiếng chợ chiều thể hiện cho một cuộc sống nhộn nhịp nhưng tiếng chợ chiều đã chỉ còn trong quá khứ không còn tồn tại nữa.  Những ồn ào vui vẻ của những phiên chợ đã chỉ còn trong kí ức trong quá khứ mà thôi, không còn nghe thấy hay nhìn thấy được nữa khiến cho con người cảm thấy tiếc nuối quá khứ tươi đẹp đã đi qua.

Tác giả Huy Cận đã đặt một câu hỏi tu từ thể hiện rõ nét những nỗi lòng chất chứa trong lòng của mình. Tác giả đang tự hỏi bản thân mình, hỏi cảnh vật xung quanh nhưng tất cả đều im lặng và không có tiếng trả lời khiến cho nỗi lòng của tác giả càng thêm buồn chua xót. Trong hai câu thơ cuối của khổ thơ thứ hai này tác giả Huy Cận sử dụng biện pháp đối lập "nắng xuống" "trời lên" để thể hiện một không gian rộng lớn mênh mông bao la. Không gian cảnh vật xung quanh càng rộng lớn càng mênh mông thì càng khiến cho con người cảm thấy buồn bã và xót xa cho những gì đang diễn ra xung quanh mình.

Xem thêm:  Cảm nhận của anh (chị) về chất thép và chất tình trong ba bài thơ đã học của Bác: Chiều tối, Giải đi sớm, Mới ra tù tập leo núi. Từ chất thép, chất tình đó, anh (chị) hiểu được gì về con người Bác và phong cách thơ Hồ Chí Minh?

Bèo dạt về đâu hàng nối hàng
Mênh mông không một chuyến đò ngang
Không cầu gợi chút niềm thương nhớ
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng

Trong khổ thơ thứ ba của "Tràng Giang" này dường như trong tâm trạng của tác giả có một sự chuyển biến nhẹ. Tác giả Huy Cận đã sử dụng những cảnh vật thiên nhiên động để nói lên cái tĩnh. Những từ ngữ như "bèo dạt" thể hiện một cuộc phiêu lưu, một điều gì đó nổi trôi không đích đến. Những cánh bèo mỏng manh luôn thể hiện cho một thân phận nhỏ bé lênh đênh sông nước vô định, một cuộc đời chìm nổi thường xuất hiện trong nhiều bài thơ . Những cánh bèo nhỏ bé cứ thế xô đời mình đi theo một hướng vô định không biết trước. Trên sông mênh mang nhưng không có một chuyến đò nào xuất hiện đưa tác giả đi tới nơi mình muốn đi, khiến cho nỗi lòng của tác giả Huy Cận càng thêm buồn bã.

 Trong tâm tư của ông luôn hướng về quê hương của mình. Ông mong nhớ quê nhà muốn được về quê. Nhưng trước cảnh sông nước mênh mang không hề thấy bóng của một con đò nào cả khiến cho tác giả Huy Cận như rơi vào sự cô đơn tuyệt vọng, một điều gì bế tắc không lối thoát. Tác giả chỉ biết gửi gắm sự nhớ nhung của mình qua những đám mây qua cảnh vật nơi đây viết lên những lời thơ để giãi bày tâm sự của mình.

Xem thêm:  Anh (chị) suy nghĩ như thế nào khi có người cho rằng: Chí Phèo (trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao) vừa là ‘một gã mất trí, công cụ nguy hiểm trong tay bọn thống trị’ vừa là ‘một đầu óc sáng sủa nhất của làng Vũ Đại’?

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa
Lòng quê dợn dợn vời con nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà

Trong khổ thơ cuối cùng thể hiện tư tưởng chủ đạo của nhà thơ Huy Cận gửi gắm trong bài thơ "Tràng giang" nay đó chính là một nỗi niềm tâm sự nhớ quê hương da diết. Tác giả đã lấy những hình ảnh thường xuất hiện trong thơ cổ để nói lên cảnh hoàng hôn cô đơn của mình. Một cánh chim chiều nghiêng cánh, thể hiện sự mải miết mệt mỏi, Những đám mây lững lờ trôi, hình ảnh núi non, sông nước hoang vu gợi lên một nỗi niềm tâm sự trong lòng tác giả. Nhìn cảnh sông nước mênh mông dù không thấy bóng của những ngôi nhà thơm mùi cơm nếp thì tác giả vẫn cảm thấy nhớ nhà, nhớ quê hương của mình.

Tác phẩm "Tràng giang" của nhà thơ Huy Cận là một tác phẩm đặc sắc được tác giả kết hợp tinh tế giữa bút pháp xưa và nay giữa hiện đại và cổ điển tạo nên một bức tranh thiên nhiên trong chiều hoàng hôn nhiều màu sắc u buồn, qua đó tác giả đã gửi gắm nỗi nhớ nhà thơ quê hương tha thiết của mình tới người đọc.

Check Also

thivietvan img - Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận