Home / Bài văn mẫu hay lớp 5 / Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em 

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em 

Đề bài: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em 

Bài làm

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em – Ai trong mỗi người chúng ta đều trải qua những kỉ niệm đáng nhớ, suốt cuộc đời không thể nào quên. Em cũng vậy, em cũng có những kỉ niệm mà suốt đời em không thể nào quên đó chính là lần đầu em tập đi xe đạp.

Hồi đó em học lớp 4 bắt đầu được mẹ mua cho một chiếc xe đạp mini để tự đi học, do trường của em cách nhà chừng 5km nếu đi bộ thì quá xa. Mà ba mẹ em thì bận nhiều không công việc ở cơ quan nên không thể ngày nào cũng đưa đón em đi học được.

Hôm đó, mẹ dắt chiếc xe đạp về em vui mừng lắm, lần đầu được sở hữu món quà lớn như vậy, em vô cùng háo hức. Em bắt đầu dắt xe ra ngoài một sân bóng rộng ngồi lên xe. Mẹ đứng đằng sau giữ cho em để em tập đi. Nhưng lần đầu tiên em toàn bị ngã không thể nào đạp xe được trọn vẹn một vòng quay của bánh xe.

Em cứ tập ngã lên ngã xuống tới mức trầy xước hết cả đầu gối. Nhưng em vẫn kiên cường không khóc. Mẹ lo lắng cho em bảo "Thôi hôm nay chỉ tập tới đây thôi" nhưng em không chịu em bảo mẹ cứ về trước để con tự tập đi, rồi lúc nữa con sẽ dắt xe về.

Xem thêm:  Tả ngôi trường đã gắn bó với em trong những năm qua

ke lai mot ki niem dang nho - Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em 

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em 

Thấy em cương quyết nên mẹ đành thôi đi về nhà trước rồi giao hẹn tầm 30 phút nữa  em phải về nhà để tắm giặt và chuẩn bị ăn cơm. Mẹ về rồi chỉ còn một mình em với chiếc xe. Em leo lên xe ngồi, lúc đầu cũng ngã nhiều lắm, nhưng rồi em học được một cách đi là em chỉ đạp nửa vòng một. Nhờ cách đó mà chiếc xe của em đi được một đoạn khá xa không hề bị đổ. Rồi dần dần em bắt đầu cố gắng đạp 3/4 vòng xem, rồi khi quen với 3/4 em bắt đầu đạp cả vòng xe. 

Lần đầu tiên em đạp xe được trọn vẹn một vòng xe em mừng lắm rồi cứ thế em tập thêm một lúc thì em có thể đạp xe được 3-4 vòng một lúc mới bị đổ. Khi ngã em lại đứng lên tập tiếp, cứ như vậy kiên trì cuối cùng khi trời nhá nhem tối thì em cũng biết đi xe đạp.

Em quyết định đi xe về nhà để khoe thành tích này với mẹ, đúng lúc đó em nhìn thấy một chiếc ví da màu đen. Em dừng lại và xuống xe nhặt chiếc ví da lên, em mở ra xem bên trong có rất nhiều tiền, kèm theo một ít giấy tờ tùy thân. Em không rõ bên trong đó có bao nhiêu tiền vì em không đếm  tiền chi tiết, chỉ biết là trong ví có rất nhiều tiền mệnh giá 500 nghìn đồng, 200 nghìn đồng của một chú có tên là Dũng. Em không biết nhà chú ở đâu để trả lại nên cuối cùng em quyết định tìm tới đồn công an gần nhất để khai báo.

Xem thêm:  Soạn bài Đoàn kết đấu tranh vì hoà bình

Em đã giao nộp toàn bộ số tiền và giấy tờ tùy thân bên trong túi cho công an. Các chú công an bắt tay em, rồi xin số điện thoại, địa chỉ của nhà em, trường lớp em học để khi nào tìm được chủ nhân của chiếc ví da này sẽ gọi điện thông báo cho em được biết. Các chú còn tặng cho em một bằng khen về việc làm tốt "nhặt được của rơi trả lại người mất". Đó là lần đầu tiên em được các chú công an tuyên dương em rất vui mừng và phấn khởi.

Hôm đó, em về nhà muộn khiến cả nhà lo lắng, mẹ có ra sân bóng chỗ em tập xe nhưng không thấy em mẹ sợ em có chuyện gì không lành nên lại càng lo lắng nhiều hơn. Nhưng khi thấy em về tới nhà an toàn, trên tay cầm chiếc giấy khen của đồn công an ba mẹ em vui lắm. Mọi người trong nhà ai cũng vui mừng vì em đã khôn lớn, biết nhận thức đúng sai, không tham lam đồ không phải của mình.

Cho tới bây giờ chuyện đó xảy ra đã lâu nhưng mỗi khi nhìn thấy chiếc giấy khen treo ở trên tường lòng em lại lâng lâng xúc động, vì đó là lần đầu tiên em được lực lượng công an khen thưởng, cũng là ngày đầu tiên em cảm thấy mình lớn lên vì đã biết đi xe đạp.

Xem thêm:  Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn

Hạ Trang

Check Also

Tả cây ổi mà em biết hay nhất

Tả cây ổi mà em biết Tả cây ổi – Bài làm 1 Ở trong …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *