Kể về 1 lần em mắc lỗi

Đề bài: Kể về 1 lần em mắc lỗi

Bài làm

Kể về 1 lần em mắc lỗi – Cứ mỗi năm đến ngày giỗ của bà ngoại là tôi lại nhớ về một kỉ niệm mà suốt đời chẳng thể nào quên. Mỗi lần như vậy ba tôi lại mang chiếc áo năm xưa ra để tưởng nhớ, đó chính là chiếc áo len mà bà đã đan cho tôi. Mỗi khi nhìn nó tôi chợt thấy trái tim mình buốt nhói, trong lòng lại cảm thấy hối hận và thương bà vô hạn. Tôi thường gọi chiếc áo đó chính là chiếc áo của bà.

Tôi không thể nào quên được dáng người ngày còng xuống, nhìn cái dáng  khum khum của bà mỗi khi bà cho gà ăn, hoặc tưới rau ngoài vườn. Bà tôi năm đó đã ngoài bảy mươi tuổi mái tóc đã bạc nửa đầu. Mỗi lần bà chải tóc tóc lại rụng đi rất nhiều. Bà sống cùng bác cả của tôi, còn ba mẹ tôi thì sống ngoài thành phố cách nhà cả trăm cây nên vài ba tháng tôi mới về thăm bà một lần chỉ vào những dịp lễ Tết, hoặc hè được nghỉ học nhiều.

Mỗi lần thấy gia đình tôi về bà lại lật đật ra vườn nhà bắt gà, rồi nhổ rau sạch, để có thêm thức ăn ngon cho cả gia đình tôi. Những con gà, con vịt bà tôi nuôi đều vô cùng béo tốt, lại không cho ăn cám tăng trọng nên thịt thơm ngon lắm. Mỗi khi về nhà bà tôi đều ăn rất nhiều cơm.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật ông Hai trong truyện Làng của Kim Lân

Tôi nhớ năm đó tôi vào lớp một, mẹ đã dẫn tôi đi mua sắm rất nhiều đồ dùng học tập, và quần áo mới để chuẩn bị cho một bước ngoặt mới của của đời mình. Nhưng khi tôi về, bà đã thức khuya để đan tặng tôi một chiếc áo len mới để tôi mặc khi tới trường.

Tôi biết bà đã phải cặm cụi vất vả để đan xong chiếc áo len này cho tôi, nhưng nói thật khi ấy tôi còn nhỏ tôi không hiểu được tình cảm mà bà gửi gắm qua chiếc áo len đó. Tôi chỉ cảm thấy nó xấu xí mà thôi. Nên tôi nhận nó với thái độ vô cùng miễn cưỡng, khiến cho bố mẹ tôi cáu giận. Mẹ quát tôi còn ba thì cho tôi mấy cái phát vào mông làm tôi òa khóc nức nở.

Loading...

Tôi giận bà, tôi bảo tại bà mà cháu bị bố mẹ đánh ai bảo bà đan áo cho cháu làm gì chứ. Nghe tôi nói thế ba mẹ tôi càng giận điên lên hơn, còn bà thì vội vàng can ngăn bố mẹ tôi. Bà cười bảo nó còn trẻ con các con đừng đánh cháu tội nghiệp. Rồi bà bảo tôi chạy lại chỗ bà, bà xoa đầu tôi bảo "Bà già rồi mắt kém nên có thể đan áo không còn được kéo tay nữa. Nhưng con cứ cầm lấy làm kỉ niệm bà tặng con, biết đâu sau này bà mất đi rồi mỗi khi con nhìn thấy nó lại nhớ tới bà".

Xem thêm:  Soạn bài Đoàn thuyền đánh cá của Huy Cận

Kể về 1 lần em mắc lỗi

Lúc đó, khi bà nói vậy tôi không hiểu hết ý nghĩa của những câu nói đó. Nhưng theo thời gian tôi lớn dần lên, và bà cũng đã qua đời đúng như lời bà đã nói thì tôi cảm thấy thấm thía từng câu từng chữ mà bà đã dạy. Bởi khi một người thân yêu của mình đã rời xa mình đó chính là lúc ta hiểu được giá trị ý nghĩa của người thân, tình thân trong gia đình ruột thịt là như thế nào.

Ngày nghe tin bà mất tôi đã khóc rất nhiều. Bà tôi qua đời rất đột ngột chỉ một giấc ngủ say mà tôi không bao giờ tỉnh lại nữa. Tôi ôm chiếc áo hôm nào bà đan tặng tôi mà khóc nước mắt đầm đìa chảy hết cả vào áo. Tôi đã nói ngàn lời xin lỗi bà, nhưng có lẽ là bà không còn nghe thấy nữa. Giờ đây tôi cất giữ chiếc áo của bà tặng tôi năm nào, coi nó như một báu vật của riêng mình. Với tôi nó không chỉ đơn giản là một chiếc áo len bình thường mà là tình cảm bà dành cho tôi, là một kỉ niệm mà tôi suốt đời không bao giờ quên được. 

Dù bà không còn trên cõi đời này nữa nhưng mỗi lần ngắm nhìn chiếc áo tôi lại nhớ tới bà và cảm thấy bà vẫn quanh quẩn đâu đây. Tôi luôn tự hứa với lòng mình phải cố gắng nghe lời ba mẹ, học hành chăm chỉ để bà không buồn lòng vì tôi nữa. Mỗi lần cầm chiếc áo ôm và trong lòng mình tôi đều thầm ước sao bà tôi có thể sống lại để tôi có thể nói một lời thôi "Bà ơi chiếc áo rất đẹp và con rất yêu quý nó. Con xin lỗi bà rất nhiều".

Xem thêm:  Em hãy liệt kê các yếu tố miêu tả có trong Chuyện người con gái Nam Xương và chọn phân tích giá trị biểu đạt của một trong số những yếu tố miêu tả đó.

Hạ Trang