Home / Bài văn mẫu hay lớp 9 / Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Đề bài: Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Bài làm

Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách – Có lẽ trong suốt cuộc đời mỗi con người chúng ta đều có những kỷ niệm không thể nào quên về ngôi trường thân yêu của mình. Nó giống như một ngôi nhà thứ hai của mỗi học sinh chúng ta, nơi gắn bó biết bao kỉ niệm buồn vui. Sau hai mươi năm chia tay mái trường thân yêu của mình hôm nay tôi trở về thăm lại ngôi trường Trung học cơ sở Phan Chu Trinh. Một ngôi trường đã để lại trong tôi những kỷ niệm ngọt ngào nhất của tuổi học trò nhất quỷ, nhì ma,  khiến tôi không thể nào quên.

Sau 20 năm xa cách, hôm nay tôi trở về với tâm trạng vô cùng khó tả, cảm giác hồi hộp như lần đầu tiên bước chân vào đây, vừa thân thuộc, vừa ngỡ ngàng. Thời gian trôi nhanh tựa thoi đưa mới đó mà đã 20 năm rồi, đời người ngoảnh đi ngoảnh lại cảm thấy mình đã trưởng thành, đã chín chắn hơn xưa rất nhiều. 

Ngồi trên xe ô tô ngắm con đường thân thuộc ngày nào mà chúng tôi vẫn hồn nhiên ngày hai buổi tới trường, những hàng cây xanh rợp bóng mát ngày xưa giờ đã trưởng thành hơn. Những thân cây to lớn với những lớp vỏ xù xì thể hiện sự trưởng thành qua mưa bão. Hai bên đường vẫn hồ sen thơm ngát những ngày hè, nơi mà chúng tôi thường rủ nhau đi hái trộm những đài sen về để ăn. Những lá sen được tụi trẻ con chúng tôi tinh nghịch dùng làm nón che đầu.

Xem thêm:  Nhân vật người bà trong bài thơ Bếp lửa của Bằng Việt đã để lại cho em những tình cảm như thế nào? Hãy phát biểu cảm nghĩ của em.

Bước vào cổng trường với hàng băng – giôn màu đỏ được ghi vô cùng rực rỡ "Kỷ niệm 70 năm thành lập trường" Tôi chợt cảm thấy nghẹn ngào xúc động. Vậy là ngôi trường thân yêu Phan Chu Trinh này của chúng tôi đã thành lập được 70 năm đó là một quãng thời gian vô cùng dài, trải qua nhiều thăng trầm. Có rất nhiều thế hệ học sinh đã trưởng thành từ ngôi trường thân thương này.

Trường giờ đây đã to lớn uy nghi hơn xưa, mỗi dãy phòng học được xây mới lại với nhiều trang thiết bị hiện đại tối tân hơn. Lớp nào cũng được gắn camera, rồi dàn loa âm thanh hiện đại, kèm theo máy chiếu. Trong lớp được thiết kế điều hòa khiến cho học sinh không còn cảm giác nóng nực bức bối mỗi khi ngày hè tới.

ke lai buoi tham truong sau 20 nam - Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Kể lại buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

Mùa đông thì ấm áp hơn không còn phải ngồi túm tụm lại với nhau để tìm chút hơi ấm cho bớt lạnh. Tôi cảm thấy trẻ con bây giờ đi học thích thật, sướng thật không như chúng tôi ngày xưa. Mỗi khi mùa hè tới cái quạt trần của phòng học chạy lờ đờ không đủ mát, khiến chúng tôi ngột ngạt lắm, làm bài thi mà mồ hôi ướt đầm đìa vai áo những giọt mồ hôi còn rớt xuống bài thi làm lem cả đáp án.

Mùa đông chúng tôi thường co ro ngồi túm lại với nhau rồi đứa này một tay viết bài một tay thò vào túi áo đứa kia cho bớt lạnh. Nhưng không hiểu sao tôi lại thấy nhớ, thấy thèm cái cảm giác thân thương đó, ngày ấy chúng tôi nghèo khổ hơn bây giờ, điều kiện vật chất không bằng các em học sinh bây giờ nhưng thân thiết,và gắn bó gần gũi với nhau lắm.

Xem thêm:  Kể lại ngày đầu tiên đi học

Khuôn viên trong trường được xây dựng lại to đẹp và khang trang hơn rất nhiều, giữa sân trường có thiết kế một tượng đài lớn đó là hình ảnh người trí thức yêu nước Phan Chu Trinh, cũng chính là tên ngôi trường mà tôi đang đứng. Bên cạnh bức tượng là đài phun nước vô cùng sinh động, hai bên là những luống hoa đủ màu làm cho khuôn viên trường vô cùng đẹp mắt.

Cha ôi! Ngôi trường và cảnh vật đã thay đổi hơn xưa rất nhiều, không khí vô cùng mát lành trong trẻo dễ chịu, khiến tôi cảm thấy mình như được trở về cái thời ngây ngô đi học. Đi dạo vòng quanh sân trường một vòng rồi bước chân của tôi đột nhiên dừng lại ở một lớp học nơi có hàng chữ lớp 9A1. Trong tôi biết bao nhiêu ký ức lại tràn về, đây là lớp học của tôi cách đây 20 năm. Chỗ ngồi kia là chỗ tôi từng ngồi học cách đây 20 năm. Còn cạnh đó là chỗ thằng Tùng, và thằng Quân. 

Hôm trước tôi có liên lạc với chúng nó. Nhưng thằng Tùng thì đang ở Canada nó không về dự kỷ niệm 70 năm thành lập trường được vì công việc quá bận rộn. Còn thằng Quân nghe nói giờ nó khá lắm làm Tổng Giám đốc của tập đoàn IT lớn nhất nhì thành nước ta, đi nước ngoài như cơ bữa. Khi tôi liên lạc nó bảo sẽ về nhưng có lẽ về muộn một chút. Tôi vẫn nhìn thấy nó trên ti vi. Trông Quân giờ béo tốt, bụng phệ ra dáng một ông Tổng Giám đốc lắm rồi, không còn là thằng Quân gày nhẳng, ngày xưa thường chọc phá tôi mỗi khi lên lớp.

Xem thêm:  Kể về một người bạn tốt mà em yêu mến

Khi tôi đang thẫn thờ với những kỷ niệm của riêng mình thì một giọng nói quen thuộc vang lên khiến tôi giật mình "Hoàng đó phải không em?". Tôi xoay lưng lại trước mặt tôi là cô giáo chủ nhiệm hôm nào. Cô già hơn xưa rất nhiều, theo như tôi biết thì năm nay cô giáo của tôi cũng ngoài 60 rồi. Tôi chạy lại ôm chầm lấy cô thổn thức "Vâng em Hoàng học trò của cô đây".

Hai cô trò mừng mừng tủi tủi, cô nói với tôi rằng. Cô vẫn thấy tôi trên ti vi những nghiên cứu khoa học mà tôi phát minh ra, làm cô vô cùng tự hào hãnh diện vì đã từng chủ nhiệm một học trò thành đạt như tôi. Nhưng tôi tự cảm thấy mình chưa làm được gì nhiều nên không dám nhận những lời khen của cô.

Hai cô trò vào lớp ngồi tâm sự một lúc thì các bạn cũ của chúng tôi cũng về tới nơi, gặp lại nhau sau 20 năm xa cách ai cũng tay bắt mặt mừng. Mọi người giờ đều khác xưa nhiều quá. Có những bạn nếu gặp ngoài đường tôi sẽ chẳng thể nào nhận ra được. Chúng tôi tâm sự hàn huyên, có những nụ cười và có những giọt nước mắt.

Hạ Trang

Check Also

Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương

Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương Bài làm Thi phẩm “Viếng …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *