Home / Bài văn mẫu hay lớp 11 / Cảm nhận về thân phận người phụ nữ xưa.

Cảm nhận về thân phận người phụ nữ xưa.

 Đề bài: Cảm nhận về thân phận người phụ nữ xưa

Bài làm

Cảm nhận về thân phận người phụ nữ xưa – Thân phận người con gái trong chế độ phong kiến xưa kia, là nguồn cảm hứng cho nhiều nhà văn nhà thơ sáng tác. Nó đã là nguồn cảm hứng bất tận tạo ra nhiều tác phẩm kinh điển cho nền thơ ca văn học Việt Nam.

Thông qua những tác phẩm của những nhà văn, nhà thơ xưa để lại ta có thể thấy rằng người phụ nữ xưa đều có vẻ ngoài xinh đẹp, nội tâm thì phong phú, nhưng lại phải lệ thuộc cuộc sống của mình vào rất nhiều phong tục tập quán, vào đủ thứ tam tòng tứ đức của xã hội lễ giáo phong kiến.

Chính những lễ giáo phong kiến xưa kia đã khiến nhiều người phụ nữ phải chết trong tủi nhục, bởi họ phải chịu cảnh ép duyên, hoặc gả bán làm vợ lẽ cho những người có chức quyền, có tiền bạc trong xã hội. Hoặc cảnh tì thiếp lẽ mọn hẩm hiu cô quạnh suốt đời.

Nhưng dù cuộc sống có nhiều chông gai, khó khăn rủi ro thì tâm hồn của những người phụ nữ vẫn gợi lên nét đẹp của sự thủy chung, sắc son, vẫn thể hiện là một cô gái đoan trang, nhu mì, tiết hạnh… Đó là những đức tính vô cùng đáng quý của người con gái xưa.

Những người con gái thời xưa chưa bao giờ có sự dân chủ, được làm chủ cuộc sống của mình bởi những quan niệm lễ giáo cổ hủ, lạc hậu. Những quan niệm "Trọng nam khinh nữ" người phụ nữ từ khi sinh ra luôn phải nghe theo sự sắp xếp của người khác. Cảm thương cho thân phận người phụ nữ xưa nên bà chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương đã viết lên những vần thơ sau:

Xem thêm:  Suy nghĩ của anh chị về vấn đề: Việt Nam và con đường phát triển khoa học công nghệ

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son…”

Những người phụ nữ xưa kia có vẻ đẹp của tâm hồn, và ngoại hình những con người có phẩm chất đức hạnh vô cùng cao quý những cuộc sống chịu cảnh ba chìm , bảy nổi không tự sắp xếp theo ý mình.

cam nhan ve than phan nguoi phu nua xua - Cảm nhận về thân phận người phụ nữ xưa.

Cảm nhận về thân phận người phụ nữ xưa

Cuộc sống của người phụ nữ luôn lệ thuộc vào cha mẹ, vào người chồng của mình, vào những lễ giáo phong kiến khiến cho họ sống mà như không sống. Trong khi đó có rất nhiều người nam nhi được xã hội trọng dụng ưu đãi nhiều điều lại sống vô ích, ăn không ngồi rồi, làm khổ vợ khổ con. Chính vì vậy, Hồ Xuân Hương mới viết:

“Giá đây đổi phận làm trai được
Thì sự anh hùng há bấy nhiêu?”

Những người phụ nữ trong xã hội phong kiến luôn bị coi là phận đàn bà, là phái yếu không còn quyền lực bằng nam giới. Có nhiều điều người phụ nữ muốn làm nhưng xã hội phong kiến không cho phép. Chính vì vậy, người phụ nữ không được học hành, không cần phải biết chữ, không được ra ngoài xã hội làm việc. Những người phụ nữ chỉ có thể sống trong nhà lo chăm sóc chồng con, cha mẹ, rồi làm công việc đồng áng, thêu thùa, cơm nước.

Xem thêm:  Phân tích sức hấp dẫn trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Những người phụ nữ chân yếu tay mềm lại làm trụ cột gia đình lo kiếm kế mưu sinh nuôi chồng nuôi con không một lời oán thán. Như trong bài "Thương Vợ" nhà thơ Tú Xương đã viết:

“Quanh năm buôn bán ở mom sông
Nuôi đủ năm con với một chồng”

Trong xã hội xưa kia có rất nhiều bất công, một xã hội mà con người trở thành nô lệ của quyền lực của những gia phong lễ giáo cổ hủ lạc hậu, khiến cho người phụ nữ chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống. Nhưng không thể nào lên tiếng kêu oan, oán than một lời.

Thân phận của người phụ nữ luôn được gắn liền với hai từ "Cam chịu" sau này họ có nói thay thế hai từ cam chịu bằng hai từ mỹ miều hơn đó là "hy sinh" làm người phụ nữ thì phải biết hy sinh vì chồng, vì con, vì cha mẹ, hạnh phúc gia đình, vì lễ giáo, danh gia vọng tộc…

Nhiều người phụ nữ vì cha mẹ, vì sức ép của gia đình mà bị gả bán cho những người đàn ông giàu có làm vỡ lẽ. Sống cảnh tì thiếp lẽ mọn, cả đời cô quạnh. Chính vì thế mới có câu thơ sau nhà thơ Hồ Xuân Hương mới có câu thơ sau:

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung 
Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng

Còn trong những vần thơ của mình nhà thơ Nguyễn Du một nhà thơ kiệt xuất, đại thi hào dân tộc, có sự đồng cảm cho những số phận của người phụ nữ xưa cũng phải thốt lên đầy ai oán, về thân phận đàn bà bà như sau:

Xem thêm:  Phân tích một bài thơ (thơ văn nước ngoài) đã đem đến cho em nhiều cảm xúc

“Thương thay thân phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh vẫn là lời chung

Những người phụ nữ trong thời kỳ phong kiến thường ít có được hạnh phúc, bởi một xã hội còn nhiều hạn chế về mặt nhận thức, số phận người phụ nữ không được coi trọng. Người xưa chỉ thích sinh con trai "Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô" một người con trai cũng là có, còn mười người con gái có cũng chỉ như không.

Chính tư tưởng đó đã làm cho giá trị của người phụ nữ bị giảm đi, họ luôn phải lệ thuộc cuộc sống của mình vào người khác, không có quyền quyết định hạnh phúc tương lai của mình. Cuộc sống của những người phụ nữ tựa như lục bình trôi trên sông, không biết đi đâu về đâu.

Hạ Trang
 

Check Also

thivietvan img - Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận Bài làm Có những nỗi sầu …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *