Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong "Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân

Bài làm

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao – Nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm "Chữ người tử tù" của tác giả Nguyễn Tuân thể hiện sự tài hoa hấp dẫn trong nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ của tác giả Nguyễn Tuân. Nguyễn Tuân là một nghệ sự tài hoa, mỗi tác phẩm của ông đều chứa đựng nhiều giá trị nghệ thuật lớn lao trong đó "Chữ người tử tù" là một thành công lớn của nhà văn này.

Nhân vật Huấn Cao được tác giả Nguyễn Tuân xây dựng với hình ảnh một con người vô cùng tự trọng, toát lên khí khái của một người anh hùng, bất khuất. Huấn Cao không sợ cường quyền, không sợ sức mạnh, không sợ chết. Ông là người luôn coi trọng lẽ phải, và tình cảm.

Huấn Cao là người có thể nói là có tư tưởng chọc trời đảo nước, những người như ông xưa nay vô cùng hiếm..Những con người khẳng khái như vậy không bao giờ sợ uy quên không bao giờ bị mua chuộc bởi vinh hoa phú quý, tiền bạc. Mặc dù, nhân vật Huấn Cao là một tử tù trái lệnh triều đình và bị gọi là giặc. Nhưng con người ông lại toát lên những tư tưởng lớn, là một người vì nước vì dân vì sự nghiệp lớn. Mặc dù sắp phải đem ra sử tử nhưng Huấn Cao không hề run sợ ông vẫn hiên ngang bình tĩnh chờ đợi cái chết đến với mình.

Nhân vật Huấn cao có tư tưởng hành vi vô cùng khoáng đạt, dù sắp chết ông chẳng hề buồn chút nào vẫn uống rượu thịt chó, tận hưởng niềm vui của cuộc đời, thân thể bị cầm tù nhưng ông vẫn sống rất nho nhã khoan thai. Dưới mắt của Huấn Cao thì triều đình phong kiến đều là lũ tiểu nhân xu nịnh, thích thị uy, và là một lũ sâu một tham vinh hoa phú quý mà giết hại lẫn nhau một đống cặn bã lừa lọc chẳng có gì đáng cho ông phải sợ hay để ý.

Cảm nhận nhân vật Huấn Cao trong "Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân

Những ngày bị giam cầm trong ngục trong khi viên quản ngục vô cùng khúm núm hỏi Huấn Cao có cần gì nữa không nhưng Huấn Cao chỉ nói một câu lạnh lùng "Ta chỉ cần một điều ngươi đừng đặt chân vào đây" Điều này cho thấy khi khái không sợ cường quyền, hiên ngang của nhân vật Huấn Cao dù đang ở trong cảnh tù đày chịu sự quản lý của viên cai ngục nhưng ông không hề sợ những chức quyền, không run sợ khúm núm mà vẫn thể hiện sự hiên ngang của mình. 

Nhân vật Huấn Cao là một con người xưa nay hiếm, có trí, có dũng, có tài năng, là một người chọc trời quấy nước trong lịch sử. Nhân vật Huấn Cao không biết sợ điều gì nhưng không lại chỉ coi trọng bản chất tốt đẹp, tính thiện lương của một con người mà thôi.

Trong giây phút sinh ly tử biết những lời khuyên bảo của Huấn Cao với người yêu mến tài năng của mình là viên quản ngục Huấn Cao đã có những lời nói tâm huyết hướng viên quản ngục tới những điều Chân- Thiện – Mỹ. "Tôi bảo thực, thầy quản nên tìm về quê nhà ở, đã ở  chốn đây thì khó giữ được thiên lương cho lành và rồi cũng nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi"

Loading...

Người quản ngục dù sống ở chốn nhơ nhuốc nơi gặp gỡ nhiều bi kịch của cuộc sống, nhưng tâm hồn ông lại biết yêu cái đẹp, trong khí khái tình nghĩa. Huấn Cao hiểu được tấm lòng của viên quản ngục hiểu rằng ông vẫn có bản chất thiên lương trong người. Nhân vật Huấn Cao không chỉ là người có ý chí, hiên ngang khẳng khái mà còn là người có tài viết chữ vô cùng đẹp. Nhưng xưa nay ông chỉ cho chữ với những người bạn tri kỷ của mình mà thôi, có tiền cũng không bán, quan lại ép tử cũng không cho, chỉ khi nào ông thật sự cảm nhận được người mà mình cho chữ xứng đáng nhận chữ mình cho thì ông mới viết chữ mà thôi.

Trong cuộc đời ông chỉ có hai lọ tứ bình và một bức tranh thời trung Đường cho ba người bạn thân thiết mà thôi. Và trong lần cuối cùng ông cho chữ, là một ngoại lệ đó là một cảnh cho chữ chưa từng thấy bao giờ. Bởi cả người nhận và người cho đều cho nhận bằng cả tấm lòng. Đoạn văn miêu tả cảnh cho chữ trong ngục tối của nhân vật Huấn Cao thể hiện tài năng của Nguyễn Tuân. Ở một chốn nhem nhuốc, dơ bẩn nhưng lại có một bức tranh vô cùng đáng suy nghĩ.

Hành động viết chữ là một cái đẹp thanh tao, một điều trang trọng nhưng lại diễn ra ở một nơi lao tù, một nơi nhem nhuốc một nơi không trong sạch. Người tù tì được tôn trọng đứng hiên ngang viết, còn người quản tù thì quỳ xuống khúm núm mài mực, đỡ đèn soi ánh sáng cho người tử tù viết chữ. Đoạn viết nhân vật Huấn Cao cho chữ người quản ngục, có thể nói là một đoạn rất hay thể hiện tài năng của Nguyễn Tuân trong miêu tả, dựng cảnh và thể hiện tài năng của nhân vật Huấn Cao.

Mặc dù hình ảnh này trong tác phẩm nhìn qua có vẻ đối lập với nhau nhưng nó lại không hề mâu thuẫn gì. Ngoài ra, nó còn thể hiện sự tốt đẹp có thể lấn át đi những điều tăm tối, nhem nhuốc, trong cuộc sống. Sức mạnh của những điều tốt đẹp là vô cùng lớn. Thông qua nhân vật Huấn Cao ta thấy cái đẹp cái thiện có thể ngự trị cái xấu cái ác trong cuộc sống. Nếu con người luôn biết hướng tới những điều tốt đẹp thì cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Tác phẩm "Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân cho ta thấy khả năng sử dụng từ ngữ vô cùng điêu luyện của tác giả, thông qua nhân vật huấn cao ta thấy được khí khái con người của Nguyên Tuân một thời. Một người có tốt chất hào hoa có tình yêu quê hương đất nước. Thông qua nhân vật Huấn Cao ta thấy được nỗi lòng muốn theo đuổi lý tưởng sống cao đẹp của nhà văn Nguyễn Tuân khi bước chân vào cuộc sống.

Hạ Trang

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân
4.7 (93.85%) 13 đánh giá
Loading...