Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Đề bài: Cảm nhận bài thơ "Tràng Giang" của Huy Cận

Bài làm

Cảm nhận bài thơ "Tràng Giang" – Tràng Giang là một bài thơ hay tiêu biểu cho phong cách thơ văn của nhà thơ Huy Cận. Nhà thơ Huy Cận đã có lần kể về quá trình viết bài thơ "Tràng Giang" chính là từ cảm hứng sông nước ở vùng ngoại thành thủ đô Hà Nội khi đó nơi đây vẫn còn hoang sơ, thưa thớt người qua lại còn giờ đây nơi đó đã thành khu dân cư đông đúc sầm uất.

Ngay trong nhan đề của bài thơ đã thể hiện được tư tưởng nguồn cảm xúc của bài thơ. Hai từ "Tràng Giang" thể hiện một con sông dài rộng mênh mông, thể hiện sự bao la bát ngát. Ngay dưới nhan đề ta thấy hàng chữ đề từ "Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài"

Chính lời đề từ đã phần nào khái quát hết nội dung của bài thơ, cũng như tư tưởng, tâm tư tình cảm của tác giả Huy Cận trong bài thơ này. Thể hiện một nỗi buồn không biết bày tỏ cùng ai. Cả bài thơ "Tràng Giang" diễn tả cảnh đẹp thiên nhiên vùng sông nước vừa mang tính cổ điển vừa có nét hiện đại mang đậm phong cách của thơ Huy Cận.

Trong khổ thơ đầu tiên tác giả đã mở ra cho người đọc một con sông vô cùng rộng lớn chất chứa bao nhiêu nỗi bi lụy, buồn vương sâu thẳm trong lòng tác giả:

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp
Con thuyền xuôi mái nước song song
Thuyền về nước lại sầu trăm ngả
Củi một cành khô lạc mấy dòng

Tác giả Huy Cận đã thể hiện rất nhiều những từ ngữ gợi lên cảm xúc buồn bã, như xuôi mái, lạc mấy dòng, sầu trăm ngả, kết hợp với những từ láy như "song song" "điệp điệp" thể hiện một nỗi buồn mênh mang vô tâm, nỗi buồn của một người đa sầu, đa cảm, trước cảnh nhân tình thế thái có nhiều biến động, bất công trong cuộc sống hiện tại. 

Cảm nhận bài thơ "Tràng Giang" của Huy Cận

Tác giả đã mượn hình ảnh con thuyền để nói lên sự cô đơn bơ vơ của cành củi khô, một cành củi nhỏ bé mong manh nhưng lạc trôi ngược dòng, thể hiện sự bất lực không gặp thời gặp vận. Nó hoàn toàn đối lập với con thuyền to lớn lại xuôi mái, thuận theo dòng nước xiết nên chạy nhanh tới phía trước.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống trời lên sâu chót vót
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu

Trong khổ thơ này thể hiện một bức tranh thiên nhiên buồn hiu hắt, vắng lặng của một làng quê bình yên thiếu sức sống. Hình ảnh những cồn cỏ, bãi cát  bơ vơ trong khung cảnh bao la rộng lớn, khi con người đứng lại nơi này nghe rõ tiếng gió thổi qua hiu hắt trong lòng. Cảnh vật xung quanh hai bên bờ sông hiện lên vẻ hoang sơ buồn tê tái lòng người.

Hình ảnh phiên chợ là một hình ảnh vô cùng quen thuộc trong thơ cổ, nó thường thể hiện cảnh một đất nước thái bình thịnh vượng, nhưng cảnh "chợ đã vãn" thể hiện những gì vui vẻ đã qua mất, giờ chỉ còn chỗ cho sự nuối tiếc những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc xưa cũ mà thôi.

Tác giả đã sử dụng câu hỏi tu từ để tự hỏi lòng mình, nhưng đây là một câu hỏi không có câu trả lời để lại một dấu chấm hỏi buông lửng giữa câu thơ làm cho bài thơ thêm buồn phiền.

Loading...

Trong hai câu cuối của khổ thơ này, tác giả sử dụng biện pháp đối lập giữa "nắng xuống" và "Trời lên" để làm cho không gian xung quanh trở nên mênh mông bao la hơn bao giờ hết. "Sông dài, trời rộng bến cô liêu" thể hiện một con sông mênh mông bơ vơ trong khung cảnh chiều muộn không bóng người, với những cơn gió đìu hiu càng làm cho lòng người se sắt hơn.

Bèo dạt về đâu hàng nối hàng
Mênh mông không một chuyến đò ngang
Không cầu gợi chút niềm thương nhớ
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng

Trong khổ thơ thứ ba này không gian được mở rộng hơn, có sự chuyển biến từ khung cảnh tĩnh sang động, khi những cánh bèo dạt lững lờ trôi. Nhưng chính điều này lại làm cho bài thơ thêm nặng trĩu nỗi buồn, bởi những cánh bèo kia "trôi" mênh mông vô định không biết mình sẽ đi đâu về đâu tựa như tác giả lúc này không biết tương lai, cuộc sống của mình sẽ trôi về đâu giữa nhân tình thế thái nhiều rối ren.

Trong lòng tác giả có chút mong chờ hy vọng một chuyến đò sự sống của con người sẽ ghé qua nơi đây. Nhưng dường như hy vọng của tác giả chỉ là hy vọng viển vông không thể nào có thực .Tác giả Huy Cận muốn gửi nỗi nhớ thương của mình về nơi quê hương thương nhớ nhưng đáp lại tình cảm của tác giả chính là sự im lặng lặng lẽ tới nao lòng hiu hắt.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa
Lòng quê dợn dợn vời con nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà

Trong khổ thơ cuối cùng nói lên tư tưởng tình cảm của nhà thơ Huy Cận muốn gửi qua bài thơ này. Tác giả đã sử dụng nhiều hình ảnh thường thấy trong thơ Đường cổ như "mây" "núi" để thể hiện nỗi buồn của mình. Rồi hình ảnh cánh chim chiều nghiêng cánh trong bóng hoàng hôn thể như hình ảnh ẩn dụ cho tác giả lúc này.

Trong cảnh hoàng hôn, trên sông nước mênh mông đó không cần phải có những cơn khói chiều, mùi khói bếp cay cay cũng làm cho con người nhớ thương tới quê hương của mình. Chính vì vậy, tác giả đã viết "không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà". Câu thơ này làm cho người đọc chúng ta cảm thấy nhớ lại câu thơ trong bài "Hoàng Hạc lâu" của nhà thơ Thôi Hiệu.

"Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai"

Hai câu thơ thể hiện tâm trạng và nỗi nhớ nhà của tác giả, thể hiện nỗi buồn hiu hắt chất chứa trong lòng người lữ khách tha hương nhưng trong lòng luôn hướng tới quê hương của mình.

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai

Bài thơ "Tràng Giang" của Huy Cận kết hợp giữa bút pháp nghệ thuật cổ điển và hiện đại tạo nên bức tranh thiên nhiên vô cùng buồn, ám ảnh người đọc.

Hạ Trang

Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận
4.4 (88%) 20 đánh giá

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • cảm nhận bài thơ tràng giang
  • cảm nhan bai trang giang
  • cảm nhận về bài tràng giang
  • những bài văn cảm xúc về bài thơ tràng giang huy cận