Cảm nghĩ về món quà tuổi thơ

Đề bài: Cảm nghĩ về món quà tuổi thơ

Bài làm

Cảm nghĩ về món quà tuổi thơ – Cho tới bây giờ tôi vẫn nhớ nguyên ký ức lần đầu tiên được nhận một món quà vô cùng ý nghĩa mà tôi vô cùng yêu thích đó chính là chiếc ô tô điều khiển từ xa được ba tôi tặng năm lớp 4 khi tôi đạt học sinh giỏi môn văn của Thành phố. 

Chiếc ô tô màu vàng rất đẹp nó có kiểu dáng của một chiếc xe thể thao, một loại xe đua tôi thường thấy trong các chương trình ti vi. Nó phủ một lớp sơn màu vàng óng ánh vô cùng quý phái sang trọng. Chiếc xe ô tô có thể chạy được bởi bên trong có chứa những viên pin con thỏ chỉ cần bật nhẹ công tắc rồi ấn những phím trên bàn công tắc điều khiển thì những chiếc đèn xe sẽ nhận lệnh rồi chạy sang bên trái, bên phải, tiến lên, lùi xuống quay vòng tròn theo ý muốn của mình.

Khi tôi nhận món quà này từ tay của ba tôi đã vô cùng sung sướng xen lẫn tự hào hãnh diện vì trong khu xóm của tôi chưa có đứa nào được ba mẹ mua cho món đồ chơi hiện đại như vậy. Chính vì thế, tôi lập tức chạy đi vòng quanh xóm để khoe với các bạn của mình. Bọn bạn tôi thằng Quân, thằng Tùng vui lắm đứa nào cũng thi nhau lấy lòng tôi để được mượn chơi một tí.

Cảm nghĩ về món quà tuổi thơ

Từ khi có chiếc đồ chơi tôi vô cùng vui vẻ học hành chăm chỉ hơn để không phụ lại tấm lòng mà ba đã dành cho mình. Tôi cũng được bạn bè quý mến hơn vì đứa nào cũng muốn được chạy thử chiếc ô tô một lần nên chúng nó thường xuyên sang nhà tôi chơi.

Tôi yêu quý chiếc xe đó vô cùng luôn giữ gìn để nó không bị hỏng, bởi đây cũng là món quà đầu tiên mà ba mua tặng cho tôi.  Có lần tôi đi học về không hiểu sao chiếc xe bị phá hỏng không thể nào điều khiển được nữa. Tôi đã khóc rất nhiều. Tôi quyết tìm ra thủ phạm đã làm hỏng chiếc ô tô bảo bối của tôi. Sau nhiều ngày thăm dò hỏi hết người này tới người khác tôi biết được hóa ra thủ phạm là đứa em họ của tôi.

Loading...

Thằng bé mới có 5 tuổi hôm tôi đi học nó có cùng gia đình tới thăm nhà tôi, thấy chiếc ô tô đẹp quá nó muốn mượn chơi thử nhưng không may phá vỡ mất. Nó sợ quá khóc loạn lên mẹ tôi cũng vì thế mà không thể nào trách phạt bởi nó còn bé quá. Nó cũng không cố ý là hỏng đồ chơi của tôi, chỉ có tôi là bị thiệt thòi bởi chiếc ô tô mà mình thương mến nhất đã không còn toàn vẹn nữa. Nhìn chiếc ô tô mình thương yêu như báu vật nâng niu hơn cả bản thân mình giờ chỉ như cục sát tôi khóc nhiều lắm. Nhưng chính ba đã là người  đã giúp cho tôi hiểu ra vấn đề và nguôi ngoai nỗi buồn.

Ba bảo tôi đồ chơi cũng chỉ là đồ vật mà thôi cái ba tặng tôi là tình yêu của ba, chứ không phải chỉ là món đồ chơi vô tri vô giác đó. Những câu nói của ba khiến tôi ngộ ra vấn đề. Tôi không còn buồn khổ nữa tôi cất chiếc ô tô coi nó là một món đồ chơi kỷ niệm, cái tôi cảm thấy vui hơn cái tôi trân trọng hơn đó chính là tình cảm mà ba dành cho tôi.

Chiếc ô tô giờ chỉ còn là kỷ niệm trong ký ức của tôi mà thôi. Mỗi khi nhìn nó tôi lại nhớ tới người tôi vô cùng yêu thương và ngưỡng mộ đó chính là ba của mình. Với tôi ba là người tôi kính trọng, yêu mến và thần tượng mãi mãi. Nhờ có ba mà tôi hiểu được ý nghĩa của cuộc sống, hiểu được tình cảm phụ tử gia đình thiêng liêng hơn bất cứ món đồ nào trên đời.

Giờ đây khi đã trưởng thành hơn, khôn lớn hơn tôi hiểu có những thứ còn đáng quý hơn nhiều những chiếc ô tô đó chính là tình cảm gia đình, tình cảm bạn bè, thầy cô, đó chính là những kỷ niệm của tuổi thơ mà ta có. Tôi trân trọng chiếc ô tô bởi nó là món quà tuổi thơ của tôi. Bởi nó gợi cho tôi một kỷ niệm về tuổi thần tiên của mình.

Dù giờ đây nó chỉ là một vật nằm im bất động không có giá trị sử dụng nhưng với tôi nó vẫn còn nguyên ý nghĩa tinh thần to lớn. Nó chính là tình yêu mà ba đã dành cho tôi, là phần thưởng của tôi khi tôi học giỏi đó chính là ý nghĩa quan trọng nhất.
 

Hạ Trang

Cảm nghĩ về món quà tuổi thơ
4.3 (85.71%) 14 đánh giá
Loading...