Cảm nghĩ về dòng sông quê hương em

Đề bài: Cảm nghĩ về dòng sông quê hương em

 Bài làm

Cảm nghĩ về dòng sông quê hương em – Quê hương em có một dòng sông tên của nó được gọi là sông Hồng bởi quanh năm nước sông có màu đỏ hồng của phù sa chuyên chở. Dòng sông gắn liền với những tuổi thơ êm đềm, nhẹ nhàng, trong lành của tôi một dòng sông của tuổi trẻ của những ước mơ hoài bão.

Quê hương tôi, nơi mà tôi sinh ra lớn lên, nơi chứng kiến cả quãng đời tuổi thơ, cũng như tuổi thanh xuân của tôi, nơi có một dòng sông hiền hòa đỏ nặng phù sa. Mỗi khi nhớ về nơi đó tôi đều nhớ về một vùng đất xa xăm, hoang vu hẻo lanh có một dòng sông mà tôi đã bao lần tắm mát. Dòng sông cho tôi một tuổi thơ thật đẹp, trong veo như những cơn mưa mù hè. 

Tôi rất yêu dòng sông quê hương mình yêu như yêu mái nhà, yêu những người thân thiết của mình. Nó chính là tình yêu tôi dành cho vùng quê quen thuộc đó. Cứ mỗi khi nghĩ về dòng sông quê hương tôi lại nhớ về một kỷ niệm. 

Một kỷ niệm tuổi học trò không thể nào quên. Lần đó tôi đang học lớp 6, hôm đó lớp tôi được bỏ trống một tiết học cuối, bởi thầy dạy không may bị ốm, nên về sớm, bọn con gái thì rủ nhau đi về nhà một bạn trong lớp làm bánh khoai, bánh chuối để ăn, còn bọn con trai tụi tôi rủ nhau về nhà thằng Quang để tắm sông. Bởi nhà nó ở cạnh sông Hồng,  chúng tôi còn rủ nhau sẽ bơi qua sông sang bãi bồi bên kia bẻ ngô về luộc. Với kế hoạch thú vị đó nên đứa nào cũng ủng hộ, háo hức vô cùng. Tôi thật sự choáng ngợp trước vẻ đẹp tuyệt vời của dòng sông khi lần đầu tiên nhìn thấy nó. Con sông 

Cảm nghĩ về dòng sông tuổi thơ

Loading...

Sông Hồng dài rộng mênh mông, màu nước thì đỏ hồng như màu gạch nung nhìn đẹp vô cùng. Cả bọn tôi nhìn thấy sông thì sung sướng phấn khởi lắm vội vàng quăng cặp sách trên bờ nhảy xuống sông để tắm. Chúng tôi bơi ra rất xa bờ còn thi nhau xem ai bơi được xa nhất như thể chứng minh sự tài giỏi của mình. Nhưng khi tôi đang bơi thì bất chợt bị chuột rút đau điếng ở chân khiến tôi chới với chới với kêu cứu.

Nhìn tôi ngụp lặn bọn thằng Quang vội vã lại gần thằng Quang và thằng Thắng đã cứu tôi khỏi chết đuối hai thằng nó vội sốc tôi lên bờ rồi thi nhau ấn vào bụng tôi cho nước chảy ra. Cuối cùng tôi cũng tỉnh lại cả bọn ôm nhau cười cười khóc khóc, mắt đứa nào đứa nấy đỏ hoe cứ như bọn con gái mít ướt trong lớp.

Sau sự cố chết đuối hụt đó bọn tôi càng thân nhau hơn, bởi chúng tôi đã cùng nhau trải qua những giờ phút vô cùng nguy hiểm sinh tử. Và cũng từ đó dù rất yêu con sông Hồng đó nhưng bọn trẻ chúng tôi cũng không đứa nào dám tắm sông tùy tiện nữa.

Khi tôi học lớp lớn hơn có nhiều lần tôi cùng ba mình chèo thuyền qua bên kia sông để giăng lưới bắt ca, con sông quê hương tôi vô cùng diệu kỳ, dù nước sông quanh năm màu đỏ của gạch non nhưng tôm cá lại nhiều vô kể, lần nào quăng lưới về cũng đầy cả xô, cả chậu. Nhà tôi ăn không hết đem biếu bà con hàng xóm, nhiều quá thì mẹ tôi mang ra chợ huyện để bán.

Những ngày trăng lên trên mặt sông lấp lánh ánh trăng tựa như được dát một lớp bạc mênh mông lấp lánh diệu kỳ đẹp mê ly. Ngồi trên bờ sông quê hương nhìn xuống rất nhiều lần tôi soi thấy bóng mình trong đó. 

Vào mùa lũ, nước lên người ta thường ra sông chèo thuyền để vớt cá tôm, vớt  lên những cây gỗ từ thượng nguồn trôi về, bọn trẻ con tụi tôi thì thi nhau bì bõm với những bè chuối để vớt củi cho ba mẹ thích ơi là thích. Một dòng sông gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ khiến tôi nhớ mãi một ký ức tuổi thơ ngọt ngào không thể nào quên.

Hạ Trang

Đánh giá bài viết
Loading...