Home / Bài văn mẫu hay lớp 9 / Cảm nghĩ về cô giáo của mình

Cảm nghĩ về cô giáo của mình

Đề bài: Cảm nghĩ về cô giáo của mình

Bài làm

Cảm nghĩ về cô giáoNghề giáo là một việc làm vô cùng thầm lặng, tựa những người lái đò sang sông luôn miệt mài, chăm chỉ tận tụy chuyên chở những hành khách của mình trên những chuyến đò của cuộc đời.

Trong cuộc sống của mỗi chúng ta nhiều khi có những lúc chúng ta cảm thấy mình quá bận rộn với công việc không có thời gian để suy nghĩ quan tâm tới những việc xung quanh mình. Nhưng bất chợt có những lúc chúng ta có thể giật mình nhận ra, mình đã bỏ lỡ rất nhiều điều quý giá trong cuộc đời. Trong đó, có tình cảm sự trân trọng biết ơn với những người thầy người cô của mình. Những người cả cuộc đời cặm cụi bên trang giáo án, theo dõi từng bước đi của những em thơ.

Tôi chợt nhớ tới bài hát "Bụi phấn" có những câu ca vô cùng sâu sắc và ý nghĩa như sau "Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào rơi trên bục giảng có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy. Em yêu phút giây này thầy em tóc như bạc thêm, bạc thêm vì bụi phấn cho em bài học hay"

cam nghi ve co giao - Cảm nghĩ về cô giáo của mình

Cảm nghĩ về cô giáo

Để có những bài giảng hay cho những học trò thơ ngây của mình các thầy cô giáo không ngừng dùi mài kinh sử, ngày ngày chăm chỉ soạn những trang giáo án mới mẻ, để các em có thể cảm nhận được bài giảng tốt nhất. Từ những bài giảng của thầy cô mà cánh cửa ước mơ cuộc đời của các em cũng được rộng mở.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Thuật hứng của Nguyễn Trãi.

Trong cuộc đời học sinh của mình tôi đã từng học rất nhiều thầy cô giáo nhưng có một cô giáo mà tôi không bao giờ có thể nào quên được đó chính là cô Hoài An giáo viên chủ nhiệm của tôi năm lớp 6. Cô Hoài An là một giáo viên trẻ mới tốt nghiệp đại học được vài năm và được phân công về dạy ở trường tôi.

Tôi nghe nói cô Hoài An là người Hà Nội nhưng lại tình nguyện lên vùng xa xôi hẻo lánh để truyền cái chữ tới những học trò nghèo như chúng tôi. Những học trò của vùng dân tộc thiểu số. Mỗi lần chúng tôi đi học phải đi cả một quãng đường dài mất 3-4 tiếng mới có thể tới trường. Mùa nắng thì bụi bẩn đường đất bám đầy tóc vào quần áo chúng tôi. Mùa mưa thì bùn lầy, có khi tới lớp người chúng tôi ướt hết toàn bùn đất.

Cô Hoài An là một cô giáo vô cùng xinh đẹp, cô cáo giáo dáng người thanh mảnh, với mái tóc dài thả ngang lưng. Ngày đầu cô tới lớp cô mặc chiếc áo dài truyền thống nhưng lại được tóm tà áo buộc gọn gàng ở bên hông. Nhìn hình ảnh cô lúc đó trong rất tội nghiệp và buồn cười nữa. Có lẽ không thể biết được ở đây chúng tôi lại nghèo tới thế trang phục cô mặc không phù hợp với điều kiện vật chất ở trường tôi. Những ngày sau, cô Hoài An thay đổi hắn mỗi ngày lên lớp cô đều mặc quần đen vào áo sơ mi giản dị, mái tóc thì vẫn được thả ngang vai. Cô đứng trên bục giảng trông như một thiên thần áo trắng vậy.
Cô Hoài An có khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao, và đôi mắt tinh anh với vầng trán cao thể hiện một con người thông minh. Lớp chúng tôi chỉ có khoảng 20 bạn học sinh, nhiều bạn học hết kỳ một kỳ hai lại nghỉ vì nhà nghèo quá không có điều kiện đi học phải ở nhà đi làm nương cho cha mẹ. Những lần như thế cô Hoài An thường phải lặn lội đến từng nhà học sinh vận động, rồi động viên cha mẹ các bạn cho con em mình tới trường trở lại.

Xem thêm:  Đọc xong đoạn trích “Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang”, em có cảm nghĩ gì? Hãy phát biểu.

Những ngày cô Hoài An về Hà Nội rồi trở lại trường, cô đều mang cho chúng tôi những món quà thành phố những viên kẹo socola hoặc những loại tập với nhiều hình vẽ rất đẹp, những hộp chì màu, truyện tranh….Với chúng tôi cái gì cũng thiếu thốn nên được cô mua quà ai cũng vui lắm.

Có nhiều lúc tôi cảm thấy vô cùng biết ơn cô Hoài An, khi một cô giáo trẻ có điều kiện tốt như cô lại chịu lên vùng sâu vùng xa quê hương của chúng tôi dạy học trong phòng học nghèo nàn, dột nát này điều đó quả thật không dễ dàng.
Tôi nhớ có lần tôi bị ốm phải nghỉ học mất vài ngày, cô đã tới thăm tôi rồi còn mang cho tôi rất nhiều loại thuốc. Những loại thuốc mà khi cô về nhà ba mẹ cô bắt cô mang theo để phòng thân nhờ những viên thuốc của cô mà tôi khỏe lại.

Rồi cô còn động viên tôi trở lại lớp học. Cô hứa nếu tôi đi học trở lại sẽ tặng tôi một món quà. Tôi nghe lời cô khỏi bệnh tôi lại lên lớp và cô tặng cho tôi một hộp bút màu để tôi có thể vẽ lại những ước mơ của mình.

Cô Hoài An ở bên chúng tôi được mấy năm rồi cô phải chuyển về thành phố bởi ở nhà mẹ cô ốm nặng, nên cô phải trở về thành phố chăm sóc mẹ. Ngày chia tay chúng tôi cô khóc rất nhiều, cô tặng cho chúng tôi mỗi đứa một bộ quần áo mới, sách vở bút mực. Cô bảo nếu chúng tôi ngoan cô nhất định sẽ lên thăm chúng tôi.

Xem thêm:  Hãy tưởng tượng mình gặp lại người lính lái xe, trong Bài thơ về Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy viết bài văn kể về cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó

Dù bây giờ cô Hoài An không còn dạy chúng tôi nữa nhưng tôi luôn nhớ tới cô một cô giáo nhiệt tình tận tụy với học trò của mình. Một cô giáo xinh đẹp từ trong tâm hồn. Cô ơi! Dù cô không còn dạy chúng em nữa nhưng trong lòng em cô vẫn là cô giáo tuyệt vời nhất mà em ngưỡng mộ và kính trọng.

Hạ Trang

Check Also

Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương

Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương Bài làm Thi phẩm “Viếng …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *