Biểu cảm về mái trường

Đề bài: Biểu cảm về mái trường

Bài làm

Biểu cảm về mái trường – Có nhạc sĩ nào đó đã từng viết bài hát "Nhớ ơn thầy cô" với những ca từ như sau "Trở lại trường xưa với bao kỷ niệm. Bóng dáng cô thầy vấn vương tim mình. Một thời tuổi thơ với bao tuổi thơ trôi theo cánh phượng. Lời thầy cô vọng mãi".Thời gian có thể là mờ đi những kỷ niệm nhạt nhòa không ấn tượng nhiều, nhưng không bao giờ xóa được những ký ức sâu sắc khó phai.

Ngôi trường Trung học cơ sở Nguyễn Trãi với tôi là một ngôi trường mà suốt đời tôi không bao giờ có thể nào quên được. Đây là ngôi trường với hơn 50 năm lịch sử dạy và học. Nơi có biết bao thế hệ học trò trưởng thành trong vòng tay che chở thương yêu của thầy cô bạn bè mình.

Ngôi trường của tôi được xây từ khá lâu khi đất nước chúng ta vẫn còn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đó là một ngôi trường có bề dày lịch sử nhất nhì tại thành phố mà tôi đang sống.

Vì ngôi trường được xây dựng từ khá lâu nên nhiều phòng học đã xuống cũ nát theo thời gian. Do đó, nhiều năm trước người ta đã xây lại ngôi trường này mới hoàn toàn một cách khang trang to đẹp hơn, với những phòng ốc vô cùng hiện đại, khuôn viên trường rộng rãi thoáng mát, với những hàng cây phượng, cây bàng, những ghế đá sạch sẽ.

Biểu cảm về mái trường

Những giờ ra chơi tụi học trò chúng tôi thường ngồi túm năm tụm ba ở ghế đá dưới những tán cây ôn bài rồi kể chuyện cho nhau nghe. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua nhiều ký ức vui vẻ có nhau dưới sân trường thân yêu này.

Tôi thích nhất là phòng giáo dục thể chất của trường tôi, khi xây dựng lại trường ban giám hiệu đã đặc biệt thiết kế cho học sinh chúng tôi một khu vực riêng biệt để cho môn học thể dục, vận động thể chất. Chúng tôi có sân đánh cầu lông, tennis, nhảy cao, bóng rổ, vô cùng thú vị.

Loading...

Mỗi phòng học của chúng tôi đều được thiết kế một máy chiếu vô cùng hiện đại, với hệ thống loa âm thanh đi kèm, cùng hệ thống camera theo dõi xung quanh góc học. Chính vì vậy, học sinh trường tôi không bao giờ biết quay cóp hay gian lận trong thi cử bởi chúng tôi tự ý thức được việc mình làm sẽ không bao giờ qua được những con mắt thần kia.

Tôi yêu ngôi trường của tôi lắm, trong mỗi khoảnh sân những chiếc ghế đều gắn bó với những kỷ niệm của tuổi thần tiên của tôi. Ngày đầu tiên tôi bước chân vào ngôi trường này, nơi ghế đá kia tôi đã làm quen được với người bạn vô cùng thân thiết, người trở thành tri kỷ của tôi bây giờ.

Những cây phượng vĩ với những tán lá bay bay những bông hoa đỏ rực rỡ tựa như màu máu con tim học trò, đỏ rực cả một khoảng trời. Mới hôm nào là ngày đầu tiên tôi bước vào ngôi trường này nhưng nay sắp phải rời xa. Trong lòng tôi trào dâng cảm xúc vô cùng bồi hồi xao xuyến khó tả.

Ở nơi đây tôi đã lưu giữ biết bao nhiêu bài học, bao kỷ niệm có buồn, có vui với thầy cô, bạn bè của mình. Những người thầy, người cô mà tôi luôn coi là cha mẹ thứ hai của mình, dù nghiêm khắc với chúng tôi trong học tập nhưng luôn yêu thương quan tâm lo lắng cho tương lai của chúng tôi.

Những người thầy, người cô cả cuộc đời chỉ muốn mang những điều tốt đẹp nhất tới những học trò thân thương của mình. Cho chúng tôi những điều hay lẽ phải để mai đây chúng tôi có thể vững tin trên con đường đời của mình.

Với tôi mái trường thân yêu này không bao giờ phai nhạt trong tâm trí tôi, dù có đi đâu học ở đâu thì trong tôi ngôi trường này vẫn là một ngôi nhà trong ký ức.

Hạ Trang

Biểu cảm về mái trường
5 (100%) 1 đánh giá
Loading...